BÙA PHÉP

THIÊNG LIÊNG HUYỀN BÍ

 

Vơ Văn Hoàn



        Buổi chiều, hết giờ làm việc hành chánh, tôi đi ṿng quanh Quận để quan sát sự t́nh, nhứt là coi lại hệ thống pḥng thủ và sinh hoạt của anh em binh sỉ trong Quận. Đó là thói quen của tôi. Khi sắp đến khu gia đ́nh binh sĩ tôi thấy có sự nhốn nháo khác lạ nên vội đến coi việc ǵ đă xảy ra. Tới nơi mấy tên lính ngoài trại đứng nghiêm chào tôi, tôi hỏi:
- Có việc ǵ đó?
Một tên ấp úng đáp:
- Dạ anh Kê đang nhậu chớ không có ǵ.
Thấy hắn trả lời không có vẽ tự nhiên, tôi gật đầu rồi bước vào trong để coi cho rơ: Trên một chiếc chiếu cũ mèm, tên kê đang ngồi với hai tên lính thuộc tiểu đội của hắn, một tay cầm ly rượu đế, một tay cầm cái bóng đèn dầu cho vào miệng nhai rạo rạo nghe rợn người rồi nuốt gọn. Xong hắn ta nốc hết cả ly rượu đế cười khà khà!
Tôi ngĩ thầm:” Thằng nầy nhậu xỉn rồi làm bậy, chắc nó sắp đứt ruột tới nơi, phải chở đi bịnh viện đây!” Tôi gằn giọng hỏi to:
- Anh Kê làm ǵ đó?
Hắn giật ḿnh quay lại thấy tôi vội đáp tỉnh bơ:
- Dạ thưa Trung Úy em nhậu chút đỉnh với anh em cho vui.
- Tại sao lại ăn bóng đèn? Bộ say rồi không sợ chết hả?
Tôi vừa hỏi vừa coi triệu chứng trên người hắn có vẽ ǵ cần cấp cứu hay không, hắn vẫn cười khà khà đáp:
- Dạ không sao đâu, em làm cho anh em vui mà,em đâu có say!
Tôi bước lại gần th́ thấy trên chiếc chiếu cũng bày chén đủa và một dĩa thịt xào thế nhưng hắn lại ăn bóng đèn để nhậu, thật là quái gở!
Tôi nhận thấy hắn chưa có vẽ ǵ say cho lắm, v́ thế có thể nói việc làm của hắn không phải là không có ư thức. Tôi bèn ra lệnh:
- Từ đây anh nhậu th́ ăn uống đàng hoàng chứ không được ăn bậy bạ nghe không? Đó là lệnh!
- Dạ!
Tôi bước ra ngoài t́m Trung đội trưởng trực tiếp của tên kê để hỏi hắn về việc làm của tên nầy đồng thời bảo phải kiểm soát và báo cáo cho tôi nếu tên Kê c̣n tái phạm. Tên Trung đội trưởng Nguyễn văn Mành đă nhanh nhẹn tŕnh tôi:
- Thưa Trung Úy, thằng Kê lúc nầy hay nhậu, b́nh thường th́ không có ǵ, nhưng bửa nào nó ăn các loại thịt độc như : Chó, mèo, rùa, rắn v.v...th́ nó nổi chứng làm bậy, có khi đánh vợ con, có khi ăn bóng đèn, miểng chai v.v...em la nó không được.
- Như vậy nó không bị đứt ruột chết hay sao?

- Dạ không, tại v́ nó có bùa!
- Hừ! Bùa hả? Tôi đă cấm nó ăn bậy bạ rồi đó, nếu nó c̣n tái pạm anh phải báo cáo cho tôi.
- Dạ!
Tôi trở về trong ḷng thật khó chịu và nghĩ rằng bùa phép chẳng qua là h́nh thức gây sự tự tin cho người xử dụng mà thôi chứ tác dụng đâu có siêu phàm ngoài sức tương tượng của con người được. Ví dụ như tôi nghe nói có loại bùa đeo vào ( Như nanh heo rừng chẳng hạn) th́ đạn bắn không trúng. Tôi nghĩ đó chỉ nhằm tạo sự gan dạ cho người mang nó ra trận mà thôi chứ súng đạn đâu biết chỗ nào có bùa mà tránh, nếu quá tin tưởng vào bùa phép có khi bị mất mạng không chừng. Dù sao hiện tượng của tên Kê cũng làm cho tôi thấy cái ǵ khuất lấp chưa t́m được nguyên nhân mà tôi cho rằng giống như những tṛ ảo thuật mà thôi.


***


Tên của hắn là Mai Kê, gốc người Miên khoảng 33 tuổi. Hắn gia nhập vào lực lượng Dân Vệ từ thuở nào không biết nhưng khi tôi về nhận chức ở Quận Đất Đỏ th́ các binh sĩ kỳ cựu ở đó cho biết Trung đội của tên Kê gia nhập lúc mới vào lính đến nay chỉ c̣n lại một ḿnh anh ta mà thôi. Một số chết gần hết, và một số ít c̣n lại đă đào ngủ hoặc gia nhập vào các binh chủng của Quân Đội Việt Nam Cộng Ḥa, và cho đến nay chức vụ củ anh ta chỉ đến mức Tiểu đội trưởng mà thôi.


Nếu nói tới h́nh dung của tên Mai Kê th́ phải nói là quái dị! Thân ḿnh hắn vạm vở, nước da đen ngâm, mặt to, xương quai hàm bạnh ra, đôi mắt ốc nhồi lộ hẳn ra ngoài, chân mày chổi xuể, hàm răng trên ch́a ra ngoài, râu tuy không rậm nhưng cứng như những cọng kẻm mọc khắp cả càm cho đến mang tai. Phải nói con nít thấy mặt hắn là khóc thét và cả ngày không hết sợ hải! Tuy h́nh dạng dữ tợn như vậy nhưng b́nh thường th́ tánh hắn rất nhu ḥa, ít nói và có kỹ luật. Chỉ lúc sau nầy không biết v́ sao chiều chiều hắn thường nhậu lai rai với mấy tên lính thuộc Tiểu đội của hắn, có lẽ những tên đàn em nầy trong khi đi công tác thường bắt được những con mồi về đem đi nấu rồi bày ra rủ hắn nhậu. Thông thường th́ chẳng có ǵ lạ nhưng sao đôi khi hằn dỡ chứng đánh vợ khiến chị nầy dắt con chạy lên tôi cầu cứu. Tôi xuống tới nơi th́ hắn đă trốn mất.

 

***

Xă Long Tân cách Quận Lỵ Đất Đỏ gần 10 cây số. Xă nầy vừa ít dân vừa nằm ngay trong ḷng mật khu Tứ Long của Việt Cộng ( Long Tân, Long Phước, Long Kiên, Ḥa Long). Từ xă lên quận chỉ độc có một con đường hương lộ đất đỏ duy nhứt vừa hẹp vừa gồ ghề cho nên sự liên lạc giữa xă và quận vừa khó khăn vừa nguy hiểm. V́ những bất lợi đó cho nên Tỉnh đă quyết định rút bỏ xă nầy từ năm 1965 cùng với xă Long Mỹ giáp với xă Tam Phước của Quận Long Điền. Vị Quận Trưởng mới của Quận Đất Đỏ la Đại Úy Lương đ́nh Chi vừa được bổ nhiệm cuối năm 1965. Đầu năm 1966, Quận được tăng cường một Đại Đội Biệt Kích do Mỹ trực tiếp tuyển dụng , trang bi và chỉ huy. Đại đội nầy được chỉ định đóng trong vướn tiêu của ông Ba Hậu nằm sát bờ ấp chiến lược hướng về phía xă Long Tân. Vườn tiêu nầy rộng khoảng hơn 5 mẩu tây,có thể nói đó là vườn tiêu lớn nhứt của Quận Đất Đỏ.


Phải nói Đại Đội Biệt Kích nầy được trang bị vơ khí thật là hùng hậu. Toàn là tiểu liên, trung liên và trên 10 cây M 79,đó là loại súng bắn đạn ra khi chạm mục tiêu mới phát nổ tung như lựu đạn cho nên sức sát hại của nó thật đáng sợ, trong khi đó cả Quận Đất Đỏ khéo ngoại giao lắm mới xin được của Cố Vấn Mỹ một khẩu mà thôi. Có lẽ v́ được trang bị vũ khí quá hùng hậu như vậy cho nên đại đội Biệt Kích có vẽ khinh địch. Tuy nói là đại đội nhưng quân số hiện diện thường chỉ khoảng 70 người mà thôi ( Thay v́ trên 100). Mặt khác binh sĩ có thói quen là sáng sớm hay tà tà ra chợ Đất Đỏ cách vị trí đóng quân gần 3 cây số để uống cà phê. Tôi đă có lần lưu ư Thiếu Úy Đức, Đại Đội Trưởng của đại đội nầy là phải nhắc nhở binh sĩ đề cao cảnh giác, không nên có thói quen buổi sáng bỏ trại đi như vậy, phải hiểu rằng địch lúc nào cũng bám sát ta, chi sơ xuất một tí là ôm hận thiên thu. Ông Đức cười nói với tôi:” Anh đừng lo, súng đạn của tụi tôi Việt Cộng có cở nào cũng không chịu thấu đâu.” Tôi nghĩ tên nầy thật ngạo mạn và chưa có được bao nhiêu kinh nghiệm chiến trường của Việt Nam thời bấy giờ. E rằng có ǵ xảy ra hắn sẽ hối hận không c̣n kip! Dù sao đó cũng chỉ là một lực lượng tăng phái cho Quận một thời gian nào đó thôi, cầu mong mọi sự đều được yên lành cho tới khi họ rút đi.

 

***


Lợi dụng sự yểm trợ của lực lượng biệt kích nầy, Đại Úy Quận Trưởng cho lập một chốt tiền đồn ( Bunker) nằm ngay trên bờ giao thông hào của ấp Chiến Lược sát b́a vườn tiêu củ ông Ba Hậu để chận sự xâm nhập của địch từ phía xă Long Tân hay nói đúng hơn là phía mật khu Tứ Long. Ba tiểu đội Dân Vệ ( Sau đổi tên là Nghĩa Quân) được chỉ định thay phiên nhau đi làm chốt nầy với toles, cọc sắt, bao cát và kẻm gai. Ba Tiểu Đội Trưởng: Trí Kế và Kê nhận lệnh và bắt đầu thi hành. Công việc thành lập chốt tiền đồn diễn tiến tốt đẹp th́ một buổi chiều nọ Tiểu đội trưởng Trí bỗng dưng dẫn lính về hơi sớm hơn b́nh thường ( Khoảng 4g 30 thay v́ 5 giờ). Phải nói lính của Quận Đất Đỏ rất có tinh thần kỹ luật, v́ thế tôi hơi ngạc nhiên nên xuống trại lính để hỏi cho rơ, nếu có ǵ khó khăn hay trở ngại th́ giải quyết cho họ. Tên Trí nét mặt c̣n vẽ sợ hải nói cho tôi biết rằng khi anh em đóng được một số cọc sắt để chất bao cát th́ bỗng dưng có một con rắn khổng lồ xuất hiện ngóc đầu cao hơn 2 thước, khỏi các lùm cây gần đó, nh́n quanh quất rồi cuối cùng nh́n về phía anh em binh lính đang làm việc khiến cho tất cả đều sợ quá. Lúc đó cũng đă sắp hết giờ rồi nên hắn cho lệnh Tiểu đội rút về sớm. Tôi hỏi:
- Con rắn dó có tấn công hay có vẽ ǵ muốn tấn công anh em không?
- Dạ không! Nó nh́n một lúc rồi thụp xuống không thấy nữa, em sợ nó tấn công bất chợt cho nên bảo anh em rút về để báo cáo.


Trước đây tôi vẫn thường nghe dân địa phương kể lại là trong các rừng rậm của Quận Đất Đỏ, nhứt là hướng Long Tân, Long Phước, xưa kia có giống rắn tên là Hổ Mây to khủng khiếp. Có người đi làm rừng đă thấy con rắn loại nầy quấn đuôi trên các nhánh của một cây dầu cao 16 hay 17 thước, đầu nó tḥng tới đất và giữ im như vậy để cho các thú rừng tưởng lầm là thân cây, đến gần hoặc tựa lưng vào là nó quặp lấy quấn siết rồi nuốt chửng. Có vài vị bô lảo trên 70 kể cho tôi biết khi họ ở tuổi 14, 15 có lần đă thấy một con rắn nằm vắt gần hết mỏm núi Mu Rùa của Quận ( Núi nầy chỉ cách bờ ấp Chiến Lược độ 2 cây số nằm chênh chếch giữa xă Long Tân và Quận Xuyên Mộc). Họ ước khoảng con rắn phải trên 20 thước, to lắm không ai dám lại gần. Nó nằm im như vậy có lẽ v́ mới nuốt mồi. Ngày hôm sau nó mới bỏ đi mất.


Thật sự không bao giờ tôi tin có loại rắn to như vậy và cho đó là chuyện nói cho vui hay chuyện “ Hù cho ngán chơi” mà thôi. Bởi v́ theo sách vở th́ loại ḅ sát dài nhất là loại trăn ANACONDA cũng chỉ dài 12 thước là tối đa. Tôi cũng đă từng thấy người ta nuôi con trăn mỗi lần cho nó ăn cả 10 con vịt, nó cũng chỉ từ 8 đến 10 thước là cùng. Hôm nay nghe tênTrí báo cáo có con rắn ngóc đầu cao hơn các bụi lùm ở khu đang làm chốt tiền đồn th́ hơi ngạc nhiên v́ tôi và Đại Úy Chi trước khi chỉ thị lập chốt nầy đă ra đó quan sát nhiều lần. Đó ;là khu rừng chồi, nhưng đă được khai phá chỉ c̣n những bụi lùm thấp mà thôi nhưng các bụi lùm nầy cao ít nhứt cũng là 1 thước 50. Nếu quả thật con rắn ngóc đầu khỏi được các lùm cây đó th́ phải là một con rắn to dị thường. Để phối kiểm việc nầy tôi liền gọi tên Tiểu đội trưởng Kế ra để hỏi xem ngày hôm trước Tiểu đội nó đi làm có thấy con rắn đó không, tên Kế nói:
- Dạ mấy thằng trong Tiểu đội em thấy trước, tụi nó la lên, em nh́n theo hướng tụi nó chỉ th́ thấy một con rắn to lắm ngóc đầu lên nh́n nhưng chỉ độ 30 giây rồi ḅ đi mất. Khi nó ḅ đi th́ các lùm cây như có cơn gió lớn thổi ào ào vào vậy. Em cũng sợ quá nhưng biết nó đi rồi nên tiếp tục vừa làm việc vừa đề pḥng. Đến hết giờ cũng chẳng có ǵ xảy ra nữa.
 

Tôi c̣n đang phân vân chưa hỏi ǵ thêm th́ tên Mai Kê đứng gần đó đă cười khà khà và nói:
- Gặp rắn th́ bắn nhậu chơi chớ sợ ǵ mậy?
- Ừ, th́ ngày mai tới Tiểu đội anh công tác đó, anh có ngon th́ làm coi ra sao. Nhưng con rắn bự lắm đó, nhậu không nỗi đâu!


Thằng Trí vừa cười vừa đáp như vậy.
Tôi dặn tên Kê ngày mai đi công tác th́ phải cẩn thận và bảo anh em phải đề pḥng, nếu bất chợt bị con rắn tấn công th́ phải liên kết đối phó, c̣n nó không khuấy nhiểu th́ thôi, đừng động đến nó. Dặn ḍ xong tôi trở về pḥng lo công việc cuối ngày không c̣n bận tâm về vấn đề đó nữa.


Chiều ngày hôm sau, đă hết giờ làm việc, tôi rời văn pḥng hành chánh về pḥng ḿnh con đang lay hoay định thay đồ đen của Dân Vệ để đi ra ngoài th́ bỗng nghe trước Quận có tiếng ồn ào nhộn nhịp. Khi nh́n ra tôi thấy môt toán lính vừa la lối hô hào vừa khiêng một vật gi nặng lắm vào trong khuông viên của Quận. Một số khác chạy theo vừa chỉ chỏ vừa cười nói om ṣm.


Tôi bước vội trở ra để coi cho rơ th́ một cảnh tượng kinh khiếp chưa từng thấy đă làm cho tôi bàng hoàng như đang ở trong mộng : Năm sáu tên lính lực lưởng kể cả tên Kê đang h́ hục khiêng một con rắn vừa to vừa dài không tưởng tượng nỗi. Đầu con rắn bị chặt mất, ḿnh nó mầu phớt xanh nhạt và như phủ một lớp mốc trắng.( Khác với con trăn màu nâu và thường có bông ) Đường kính chỗ to nhứt của thân ḿnh nó ít nhứt là 3 tấc. Sáu tên lính è ạch khiêng mà phần đầu và phần đuôi của nó c̣n kéo bệt trên đất. Trên thân con rắn có những con ve ( Giống như loại ve đeo các con chó) bám vào to bằng đầu ngón tay trỏ của một người lớn. Đây là loại ve rừng mà các thợ rừng rất sợ v́ một khi nó đă cắn rồi th́ đầu no ghim vào thịt để hút máu, nếu ḿnh cố rứt ra thi đầu nó sẽ đứt ở lại trong da thịt, do đó chỗ bị cắn sẽ làm độc lở loét Thường th́ giống ve nầy to nhứt cũng chỉ bằng hạt bắp mà thôi, nhưng những con ve đeo trên ḿnh con rắn thật to quá cở!


Tôi ra tới nơi th́ đúng lúc mấy tên lính khiêng hết nổi nữa phải để con rắn xuống bên rào kẻm gai của Quận. Mấy tên lính chào tôi rồi tranh nhau báo cáo lung tung. Cuối cùng tên Kê mới kể cho tôi rơ là nó đă cho lệnh anh em chuẩn bị trước vừa làm việc vừa chờ con rắn xuất hiện. Khi con rắn vừa ngóc đầu lên là 4 khẩu GARANT M 1, cùng tập trung bắn vào đầu nó. Con rắn chỉ cách vị trí làm chốt độ 70 thươc cho nên chúng bắn rất trúng mục tiêu, mà sức tàn phá của đạn Garant M 1, nhứt là loại đạn xuyên phá th́ một viên thôi cũng đủ giết một con voi to rồi. Cho nên ngay đợt khai hỏa đầu tiên con rắn đă bị thương nặng dảy dụa quậy tan nát các bui rậm gần đó khiến cát đất, cây lá bay mù mịt. Sau hơn 10 phút nó mới nằm im th́ thằng Kê đến bắn bồi thêm hai băng Thompson. Khi nó thật sự chết hẳn, bọn lính đến gần coi th́ thấy đầu con rắn bị bắn bể nát. Thằng Kê lấy mă tấu chặt đứt đầu con rắn rồi bảo lính đào lỗ chôn sợ có nọc độc.


Tôi nh́n xuống quan sát : Thân con rắn nằm dài theo rào kẻm gai, các cọc của rào được đóng cách khoảng 3 thước một cọc mà thân con rắn tuy không có đầu đă nằm gần hết 5 khoảng, như vậy tức là dài gần 15 thước. Tôi có cảm tưởng đây là con vật trong các chuyện cổ tích thần thoại chứ không phải là sự thật, nhưng nó nằm sờ sờ trước mắt không thể phủ nhận được!

Tôi cau mày hỏi tên Kê:
- Nó chẳng khuấy phá sao bắn nó làm chi?
- Dạ bắn nó chết cho anh em dễ làm việc.
- Sao c̣n khiêng về đây làm ǵ?
- Dạ... cho anh em nhậu một bửa cho đả!
- To như vậy ăn sao hết?
- Dạ cho gia đ́nh binh sĩ, ai ăn th́ cho, nếu không hết th́ đem chôn.
Tôi không c̣n ư kiến ǵ để nói bèn gọi một tên ra trạm gác quay điện thoại báo cáo cho Đại Úy Quận Trưởng. Ông nầy vừa ra thấy đă sửng sốt nói với tôi:
- Tụi nó bắn chết mẹ con rồng của Đất Đỏ rồi chứ con rắn ǵ mà to dữ thần vậy?
Dù sao tôi cũng cảm thấy buồn phiền như đă mất mát cái ǵ đó nên không c̣n để ư đến tụi lính nhậu nhẹt hay làm ǵ trong đêm đó nữa

 

***


Lần lượt 3 ngày trôi qua, cái chốt sắp hoàn tất, hôm nay lại đến Tiểu đội tằng Kê đi công tác. Đó là ngày thứ hai trong tuần, sáng sớm nó đă dân tiểu đội đi rồi. Gần 8 giờ sáng bỗng có tiếng nổ lớn phía vườn tiêu của ông Ba Hậu, tiếp theo là những tràng súng liên thanh rồi tiếng đạn M 79 nổ rầm trời. Đại Úy Chi mở máy truyền tin để liên lạc với toán thằng Kê th́ chỉ nghe nó trả lời vắn tắt:” Việt Cộng tấn công!” rồi tắt luôn. Ông quay sang liên lạc với Đại Đội Biệt Kích nhưng không bắt được liên lạc trong khi đó tiếng súng càng lúc càng dồn dập. Ông liên lạc với Tiểu Khu th́ Tiểu Khu cho biết là Cố Vấn Mỹ đă biết và đă xin không trợ rồi. Đại Úy Chi tức tốc cho tập họp lính Quận lại để đi tiếp viện, khi tập họp xong th́ tiếng súng cũng thưa dần rồi dứt luôn. Lúc đó chỉ độ 8g 30 mà thôi, tức là chỉ mới có 30 phút.


Gần 9 giờ sáng, Ông Chi và tôi đă đến b́a vườn tiêu của ông Ba Hậu, tất cả đều im ĺm như chẳng có ǵ xảy ra trừ mùi khói súng c̣n khét lẹt. Chúng tôi chia làm hai cánh tiến vào vườn tiêu th́ một cảnh tượng hết sức thê thảm hiện ra trước mắt : Lính Biệt Kích chết la liệt rải rác khắp vướn tiêu, có nơi 2 xác, có nơi 3 xác, máu loang khắp mặt đất. Vào đến tận nhà của ông Ba Hậu th́ lính Biệt Kích cũng chết ngổn ngang ở đó. Đa số chết v́ bị chém, bị đâm hơn là bị bắn. Các hoa cỏ vườn bông chung quanh nhà ông Hậu héo tàn hết v́ súng đạn của Biệt Kích bắn ra. Khoảng 9 giờ hơn th́ 3 chiếc máy bay khu trục tới, được một chiếc “Đầm già” hướng dẫn oanh tạc và xạ kích ngoài ấp chiến lược theo hướng rút lui của địch nhưng tất cả đều xong hết rồi!


Ra tới chỗ làm chốt, có 5 dân vệ bị giết chết, có đứa trên bờ rào, có đứa ở dưới giao thông hào, trong số đó có Tiểu đội trưởng Mai Kê. Gót chân nó bị chặt đứt gân, bụng bị đâm và rạch theo h́nh ṿng cung bằng dao găm, không có vết bắn, nghĩa là nó bị bắt sống rồi bị giết. Quang cảnh vườn tiêu bây giờ đă trở thành ḷ sát sinh, chỗ nào cũng đầy xác chết. Bây giờ tôi mới sực chú ư đến phù hiệu đeo ở vai của lính Biệt Kích: Đúng là đầu con rắn Hổ Mây. Họ bị Việt Cộng tấn công theo chiến thuật biển người. Phía Biệt Kích Mỹ v́ ỷ lại vũ khí hùng hậu tối tân nên chẳng tổ chức công sự chiến đấu chu đáo, họ chỉ chất vài lớp bao cát sơ sài để làm ổ súng mà thôi cho nên khi bọn Việt Cộng tràn vào đông như kiến th́ súng không c̣n bắn kịp nữa. Việt Cộng xử dụng ít súng bắn yểm trợ tinh thần cho lớp biển người xông lên dùng mả tấu và dao găm đánh chớp nhoáng. Tên nào chết th́ có đồng bọn cột dây kéo đi hết. Do đó chỉ không đầy 30 phút chúng đă tiêu diệt trọn Đại đội Biệt Kích.


Ông Chi liên lạc với Tiểu Khu xin 2 xe GMC xuống để chở xác. Kết quả: Phía Biệt Kích có 43 xác chết trong đó có Đại Đội Trưởng và Đại Đội Phó (Chỉ những tên vắng mặt mới sống mà thôi). Phía Quận Đất Đỏ có 5 dân vệ chết, 6 tên chạy thoát được. Bọn Việt Cộng đă đánh bọc hậu: Chúng len lỏi vào ấp bằng cách giả làm nhân công vườn tiêu rồi từ trong đánh ngược ra b́a ấp chiến lược và rút về hướng núi Mu Rùa chạy về mật khu. Số chết và bị thương đă được đồng bọn tải đi hết cho nên không biết đích xác là bao nhiêu, chỉ t́m được một xác duy nhứt mà chúng đă cột dây vào cổ kéo đi được hơn 100 thước.


***


Xác thằng Kê được đem về cùng với 4 tên khác. Ngày hôm sau vợ nó đem qua đ́nh trước Quận để làm hỏa táng theo thủ tục người Miên. Sau khi hỏa thiêu,tro của thằng Kê được đựng trong một hủ sành và vợ nó lập bàn thờ để h́nh và cốt nó lên đó. Khi tôi đến thăm để chia buồn th́ vợ nó vừa khóc vừa nói với tôi:
- Không biết kỳ nầy tại sao anh ấy bi Việt Công giết chết chớ từ trước tới nay không biết bao nhiêu lần đi hành quân, bị ḿn, bị phục kích, bị bắt anh ấy vẫn thoát qua được hết. Anh ấy thường bảo là ảnh có bùa linh không chết mà!


Tôi nghĩ thầm đó chẳng qua là may rủi mà thôi chứ bùa phép ǵ? Tôi an ủi chị ta mấy câu rồi ra văn pḥng làm việc. Tối hôm đó tôi vừa ăn cơm xong khoảng 7g 30 bỗng nhiên vợ thằng Kê chạy lên tôi lập bập nói:
- Trung Úy ơi coi nè! Đây là bùa của anh Kê bỏ quên trong rương của ảnh, em mới t́m thấy đó!
Chị vừa nói vừa đưa cho tôi coi vật mà chị gọi là bùa của chồng chị: Đó là tượng Phật bằng vàng cở ngón tay cái được gói trong mảnh nỉ đỏ rất cẩn thận. Chị ta nói tiếp:
- Em biết rồi, tại v́ anh Kê quên đem bùa hộ mạng theo nên mới chết như vậy.
Tôi bắt đầu suy tư: Nếu bùa phép thật linh hiển th́ quả thật thằng Kê đă tận số khiến nó quên mang theo khi đến nơi nguy hiểm. Tôi nghĩ đến lời thằng Mành nói:” Khi nó ăn các loại thịt độc như rùa, rắn v.v... th́ bùa của nó hành nó. Hay đây là hậu quả của việc nó bắn chết con rắn to nói trên để nhậu? V́ phạm giới cấm của bùa mới khiến nó quên mang bùa hộ mạng theo lúc đi công tác nơi không an ninh? Phải chăng khi đă tận số rồi th́ không có ǵ che chở nỗi? Tôi bảo chị Kê:
- Đây là bùa thiêng của nó, thôi chị hảy để lên bàn thờ của nó thờ luôn đi.
- Dạ!
Đáp xong chị ấy ra về, đem tượng Phật để lên bàn thờ như tôi bảo. Sáng sớm hôm sau, tôi chưa ra văn pḥng làm việc th́ chị Kê đă hốt hoảng chạy lên vừa khóc vừa báo cho tôi biết là tượng Phật đă bị ai lấy mất rồi. Tôi vội theo chị xuống trại lính bảo hai Trung đội trưởng Mành và Thâu tập họp hết lính ra sân. Tôi nói với anh em binh sĩ:
- Hôm qua chị Kê có để tượng Phật bằng vàng trên bàn thờ thằng Kê để thờ, đó là bùa của nó, ai có lấy cấp th́ phải đem trả lại ngay. Bùa của người ta mà lấy ẩu có khi nó hại chết đó.( Thật sự tôi chẳng biết bùa có tác dụng ra sao nhưng muốn hù dọa cho tên nào lỡ lấy cấp, có thể nó sợ mà đem trả lại). Thật ra việc nầy dưới trại hai Trung đội trưởng Mành và Thâu đă được báo cáo trước rồi, và họ đă gạn hỏi binh lính trước tôi nhưng chẳng có kết quả. Đứa nào cũng nói: T́nh anh em sống chết có nhau,vả lại hoàn cảnh vợ con của thằng Kê thương c̣n không hết có đâu lại làm chuyện bất nghĩa như vậy?. Cuối cùng tôi đành chỉ thị cho hai trung đội trưởng tiếp tục truy t́m tượng Phật vàng để trả lại cho vợ thằng Kê.
Tối đó tôi cứ thao thức v́ những chuyện đă xảy ra cho nên thật khuya mới ngủ được. Sáng hôm sau tôi dậy trể, c̣n nằm trên giường th́ có điện thoại từ ngoài cổng gác gọi vào, tôi hỏi:
- Có chuyện ǵ đó?
- Dạ thưa Trung Úy có một ông Sư lạ muốn xin gặp Đại Úy, em bảo là Đại Úy c̣n ngủ th́ ông ấy xin gặp Trung Úy cũng được.
Tôi thắc mắc không biết có chuyện ǵ mà ông Sư nào lại muốn gặp Chánh Quyền sớm thế? Chắc là có chuyện gắp lắm, tôi bảo:
-Anh mời ông ấy vào pḥng khách đợi tôi.
Thay đồ xong, khi ra pḥng khách tôi thấy một ông Sư người Miên ( Thường gọi là ông Lục) già độ 70 tuổi ốm và đen. Ông mặc áo ca sa vàng, không ngồi mà đứng chờ tôi. Tôi chào và hỏi:
- Ông ở đâu và có chuyện ǵ mà vào Quận sớm vậy?
Ông trả lời bằng tiếng Việt không rành lắm:
- Tôi ở núi Thất Sơn đến đây để t́m đệ tử của tôi.
- Đệ tử của ông là ai? Tại sao phải đi t́m nó?
- Đệ tử tôi tên là Mai Kê, nó đi lính ở đây chắc đă bị nạn rồi.
- Tại sao ông biết?


Ông Sư bèn đưa tay vào trong áo cà sa lấy ra tượng Phật vàng đưa tôi coi và nói:
- Đây là bùa tôi cho đệ tử tôi để hộ mạng,nay bùa đă trở lại với tôi cho nên tôi biết là đệ tử tôi đă bị nạn rồi.
Tôi coi lại th́ đúng là tượng Phật mà hôm trước vợ thằng Kê đă đưa cho tôi xem. Tôi cảm thấy rờn rợn đưa trả tượng Phật lại cho ông Sư và nói:
- Được! Ông theo tôi.
Tôi bèn dẫn ông xuống nhà thằng Kê, giới thiệu vợ con nó và chỉ bàn thờ cùng hủ hài cốt của nó cho ông xem. Ông cám ơn tôi và xin làm lễ trước bàn thờ. Tôi đồng ư. Ông liền thấp nhang cấm lên lư hương rồi đứng trước bàn thờ chấp hai tay đọc hàng loạt tiếng Miên. Tôi nghĩ đó là bùa chú hay kinh kệ ǵ đó. Làm lễ xong th́ cây nhang cũng gần tàn. Ông quay sang tôi nói cho tôi biết v́ thằng Kê đă phạm sát giới, giết linh vật để ăn thịt nên phải chịu tội. Ông xin tôi được đem b́nh tro cốt của thằng Kê về núi để cho nó tu hành. Tôi nghĩ đây chắc chắn là một cao tăng nên có thể biết được chuyện của đệ tử của ông làm dù ở xa vạn dậm. Tôi nói cho ông biết là thằng Kê lúc c̣n sống thuộc lính Quận, bây giờ nó chết th́ thuộc gia đ́nh nó vậy ông hảy xin vợ nó mới đúng. Tôi cũng khuyên chị Kê nên để cho ông Sư đem nó về núi tu hành đó là điều rất tốt, chị đồng ư. Tôi trở lên pḥng th́ ông Sư cũng vừa lấy vải bọc b́nh tro của thằng Kê chuẩn bị đi về.
Lên tới pḥng tôi mới sực nhớ : Ông Sư là người tu hành đâu có tiền bạc nhiều mà lại từ xa đến đây chắc tốn kém lắm cho nên có ư gởi cho ông một ít tiền làm lộ phí. Tôi bảo tên lính đang đứng gần đó hảy chạy xuống nói với ông Sư chờ tôi một chút, tôi sẽ xuống gặp ông ngay có chút việc. Tên lính vội chạy đi một hồi rồi trở lại báo cáo :
- Em xuống trại hỏi th́ chị Kê cho biết ông Sư vừa mới đi ra, em chạy theo ra cổng t́m khắp nơi cũng chẳng thấy đâu cả.


Tôi nhận xét ; Từ trại lính ra cổng Quận xa gấp đôi từ trại lên pḥng tôi. Tôi lại về trước ông Sư và khi vừa lên tới pḥng, tôi đă cho lính xuống t́m ông ngay. Mặt khác, trước mặt Quận chỉ có một con đường duy nhứt, hai bên đường được khai quang trống trơn suốt hơn cả 4 cây số, thế mà mới đó đă không thấy ông Sư đâu nữa. Tôi lại sực nghĩ : Từ lúc mất tượng Phật cho đến lúc ông Sư có mặt tại Quận Đất Đỏ chỉ có một ngày một đêm thôi, thế mà từ núi Thất Sơn ông đă đến Quận trong khoảng thời gian nầy thật là nhanh ngoài sức tưởng tượng, nhứt là thời bấy giờ phương tiện xe cộ rất khó khăn. Thật là không thể hiểu nỗi!


Sau đó vài tháng tôi được lịnh về Tỉnh giữ chức vụ Trưởng Ty Kinh Tế (Thay cho Nguyễn Phú Thiệu, ĐS 7 đang đảm trách). Chị Kê xin cho chị và đứa con gái tên Liên khoảng 14 tuổi theo vợ chồng tôi giúp việc nhà. Một thời gian sau,khi dành dụm đủ tiền chị xin vợ chồng tôi cho nghỉ việc để mẹ con về quê ở Châu Đốc, từ đó tôi không c̣n gặp lại mẹ con chị nữa.


Canada 14 – 10 – 1998
Vơ- Văn- Hoàn
****